Cuộc đời, suy cho cùng cũng chỉ là một chuỗi các quyết định: Lựa chọn của bạn, tiềm ẩn kết cục thành bại cuộc đời bạn

Cuộc đời, suy cho cùng cũng chỉ là một chuỗi các quyết định: Lựa chọn của bạn, tiềm ẩn kết cục thành bại cuộc đời bạn

Cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn. Quyết định chúng ta trở thành người ra sao, có thể không do khả năng, mà là nằm ở những lựa chọn. Lựa chọn của bạn, quyết định dáng vẻ cuộc sống của bạn.

Cuộc đời, suy cho cùng cũng chỉ là một chuỗi các quyết định: Lựa chọn của bạn, tiềm ẩn kết cục thành bại cuộc đời bạn

Trong một cuốn sách mang tên “Sát am thuần đích thiếu nữ” có viết:

“Khi bạn già rồi, nhìn lại cuộc đời, bạn sẽ phát hiện ra:

Khi nào đi du học, khi nào quyết định làm công việc đầu tiên, khi nào chọn đối tượng để kết hôn, khi nào lập gia đình, tất cả thực ra đều là những thay đổi rất lớn của số phận.

Chỉ là khi đứng giữa ngã ba đường, khi bạn đưa ra lựa chọn, trên nhật kí, nó lại chỉ là một ngày khá buồn tẻ và tầm thường, bởi lẽ khi đó, bạn cho rằng đó cũng chỉ là một ngày bình thường trong cuộc sống.”

Cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn.

Quyết định chúng ta trở thành người ra sao, có thể không do khả năng, mà là nằm ở những lựa chọn.

Lựa chọn của bạn, quyết định dáng vẻ cuộc sống của bạn.

01

Lớp cấp 2 có một cậu bạn học, trong khi người khác đang phải vùi đầu vào với sách vở thì cậu ấy lại là đối tượng khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Tiêu diêu tự tại, trường học với cậu ấy là kiểu muốn đến thì đến, muốn đi cứ đi.

Thầy giáo thường xuyên tìm ba mẹ cậu hỏi chuyện, nhưng ba mẹ cậu ấy cũng nói rằng họ bất lực với cậu con trai nhà mình.

Sau này, chúng tôi không còn thấy cậu ấy trong trường nữa.

Cho tới dạo gần đây khi gặp lại, tôi mới biết chuyện của cậu ấy kể từ sau khi nghỉ học.

Sau khi nghỉ học, cậu ấy vô cùng rảnh rỗi, không có việc gì làm, chơi bời mấy năm trời liền.

Người nhà giục cậu ấy đi kiếm tiền, cậu ấy xin vào một tiệm cắt tóc làm thợ gội đầu.

Nhưng cửa hàng tóc đó lại không phải cửa hàng làm ăn chân chính gì, họ dùng dầu gội đầu kém chất lượng.

Làm được 1 năm, tay cậu ấy bị ăn mòn nghiêm trọng, lòng bàn tay bắt đầu xuất hiện các vết sẹo.

Không thể tiếp tục làm được nữa, cậu ấy đến làm việc cho một công ty điện tử.

Ngày nào cũng làm một công việc máy móc y như nhau, cậu ấy dành cả thanh xuân của mình ở công xưởng của công ty.

Đáng nói đó là, nếu không tăng ca, cậu ấy sẽ không thể tiết kiệm được tiền.

Vì muốn kiếm thêm chút tiền, cậu ấy ngày nào cũng trong trạng thái mệt mỏi, 2,3h sáng mới có thể ngủ.

Cách đây vài năm, cậu ấy theo người thân lên thành phố mở quán ăn sáng.

Ngày nào cũng vậy, 3,4h sáng phải dậy chuẩn bị, mưa gió ra sao cũng không nghỉ.

Lúc bận rộn thì đến thời gian ăn cơm cũng không có, thường xuyên đau dạ dày, ngày một gầy đi.

Chưa tới 30 tuổi nhưng cậu trai ấy trông vô cùng hốc hác, da sần sùi, hai mắt loang lổ tia máu đỏ, trông vô cùng xót xa.

Một người từng sống vô cùng thoải mái, vô lo vô nghĩ như cậu ấy, giờ đây đã không còn tư cách để thoải mái như vậy nữa.

Tôi từng đọc được một đoạn như này:

Sự dễ dãi trong môi trường, giống như cái chuồng lợn này tới cái chuồng lợn khác.

Một khi đã vào đó ngồi, trông thì có vẻ rất thoải mái, cứ ăn rồi lại ngủ rồi lăn.

Nhưng tất cả mọi sự thoải mái đó, đều cần phải trả giá.

Khi đi học, bạn có thể ngồi ở bàn cuối rồi đánh một giấc ngon lành.

Khi đi làm, bạn có thể làm ăn qua loa cho có hay làm việc rập khuôn, không chịu phát triển.

Nhưng đừng quên, những khó khăn và mất định hướng luôn là combo không thể thiếu của sự thoải mái ấy.

Cũng giống như Stefan Zweig trong cuốn “Marie Antoinette: The Portrait of an Average Woman” viết rằng:

“Cô ấy khi đó còn quá trẻ, không biết rằng mọi món quà mà vận mệnh ban tặng đều sớm đã được định giá.”

Con người ta khi còn trẻ lựa chọn con đường dễ dàng, rất có thể nó đồng nghĩa với việc đến tuổi trung niên sẽ phải bước qua con đường khó khăn nhất.

Tổng lượng “bỏ ra” và “thu lại” của con người về cơ bản là cân bằng, khác biệt chẳng qua cũng chỉ là hưởng thụ trước hay chịu khổ trước mà thôi.

Thi trắc nghiệm